Khi ta mỉm cười và nói

<p><span style="font-family:&quot;lucida grande&quot;, tahoma, verdana, arial, sans-serif;font-size:11px;color:#333333;line-height:16px;"> </span></p> <p style="font-family:&quot;lucida grande&quot;, tahoma, verdana, arial, sans-serif;font-size:11px;text-align:left;line-height:1.5em;margin:0px;">Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêm<br /> Chẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhấ

Khi ta mỉm cười và nói – không sao
Là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít

Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệt
Ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con

Trong suốt cuộc đời ta nhiều lần đã nhìn thấy những vết thương
Những giọt nước mắt rơi không thành tiếng
Những lần gượng cười mà nỗi đau nổi lên theo từng đường gân thớ thịt
Những người sống mà không hề biết rằng mình đã chết mãi đến tận cuối đời

Từ lúc nào đó ta không còn ước mong gì nữa khi ngước nhìn bầu trời
Tự mình xoa tay để cho mình hơi ấm
Xếp lại những cuối tuần vào một chiếc hộp
Rồi buộc lên nó những ánh nhìn vô cảm biết đến bao giờ mới mở ra?

Khi ta mỉm cười và nói - có gì đâu phải xót xa?
Là riêng mình ta biết bờ môi đang lem đầy đắng chát

Khi ai đó choàng người ta bằng một cái ôm thật chặt
Ta không hề muốn đánh rơi hơi ấm kia chút nào!

Giá như có thể trả lại được con đường mà ta từng bước đi bên cạnh nhau
Trả lại những dỗi hờn vào thời gian chờ đợi
Trả lại những nghi ngờ vào một câu hỏi
Trả lại bàn tay cho bàn tay, bờ vai cho bờ vai và con người cho con người lần đầu tập nói dối
Ta có thật lòng yêu?

Cuộc đời giành giật từng ngày nắng và tặng cho ta hết những đêm thâu
Thêm giấc ngủ khóa cửa bỏ trái tim tự co ro ngoài hiên vắng
Ta đã đi hết mùa đông mà vẫn tin rằng mùa đông chưa bao giờ về đến
Lầm lũi như một người nhìn thấy cuối đường là ánh lửa mà cứ lo vụt tắt
Ta kiệt sức vì lo toan

Khi ta mỉm cười và nói - cảm ơn
Là riêng mình ta biết không chút nào muốn thế

Khi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớ
Sao ta không chọn lựa để quên?

Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêm
Chẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhất?

Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một giây phút
Chẳng phải những gì ta cần chỉ là được xiết tay nhau?

Khi ta mỉm cười và nói - thật sự rất đau
Là riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại.

Nguồn từ http://nhatky.name/

Hoàng Ngọc Trâm About Hoàng Ngọc Trâm

Làm Quen Nhé : Mạng kết bạn trực tuyến, dễ dàng giao lưu, chat và tìm bạn

Địa chỉ Email
Mật khẩu
| Quên mật khẩu ?