Tủi Thân
Thời điểm gửi: 5 tháng trước
Dần dần trái trim mình trở nên băng giá lúc nào không hay! Tuy vẫn cười nói, nhưng hoàn toàn vô cảm với mọi người...
Hôm nay, ngồi một mình tự nhiên thấy buồn muốn khóc. Nhưng nước mắt không thể rơi. Thấy tủi thân. Nhìn lại mình, thấy gì cũng dở. Mình không xinh, không đẹp, không học giỏi. Nhưng ngược lại, xung quanh mình toàn nhưng người giỏi, xinh,
Ở trong lớp, Mình như một con ngốc, một cô bé quê mùa lạc lỏng giữ một xã hội thượng lưu. Khi mình sinh ra đã phải trả 1 cái giá quá đắt. Gia đình tan nát, mẹ bỏ đi, ba thì đến một nơi rất xa, xa lắm... .
Sống lúc nào mình cũng phải tỏ ra vui vẻ, không dám buồn khống dám khóc. Bởi mình sợ, mình sợ rằng người khác sẽ trêu chọc mình, sẽ nói mình yếu đuối. Rồi mình tự xây cho mình một hàng rào bảo vệ, không cho ai tiến lại gần, cũng không dám tiếp xúc với ai. Dần dần trái trim mình trở nên băng giá lúc nào không hay! Tuy vẫn cười nói, nhưng hoàn toàn vô cảm với mọi người xung quanh.



